‘Xách ba-lô lên và Đi ‘ – Huyền Chíp : phần 7 đến phần 11

Xách ba-lô lên và Đi : phần 7 đến phần 11

Phần 7 : Spiff
Có lẽ sẽ là không công bằng nếu tôi không dành đất để nói nhiều hơn về Spiff, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi ở Kuching, người mà tôi đã gây cho không ít phiền toái, và cũng là người đã gây cho tôi không ít ngại ngùng. Nhưng hơn hết, chúng tôi trở thành bạn tốt mà tôi vẫn hy vọng sẽ có ngày tôi đến Nigeria thăm anh.

Tôi có ấn tượng nhiều với Spiff, không chỉ bởi Spiff là người da đen đầu tiên tôi kết bạn, mà còn bởi vì anh hết sức thông minh và tốt bụng. Tuy không phải là người bản địa, anh vẫn chứng tỏ được khả năng lãnh đạo của mình và trở thành chủ tịch của liên hội sinh viên của khối 6 trường Đại học ở Kuching. Spiff cũng có lối sống vô cùng phóng khoáng so với một du học sinh bình thường: ở một ngôi nhà khá sang, đi xe ô-tô riêng và dùng toàn hàng hiệu. Trong phòng anh phải có tới 20 đôi giày Nike Air.

– Ấy nghĩ người Nigeria đi du học được là bình thường hả? Không phải khoe đâu, nhưng bố tớ là chính trị gia. – Một lần hai đứa huyên thuyên, Spiff cao hứng chia sẻ.

Spiff rất tốt với tôi. Tôi muốn đi đâu Spiff đều đưa tôi đi, rồi đón về. Có lần tôi chẳng may khóa cửa mà quên không mang theo chìa khóa. Lúc đấy Spiff đang ở chỗ làm. Tôi không dám gọi cho Spiff vì không muốn làm phiền anh, nhưng mấy cậu bạn cùng nhà lại gọi cho anh. Anh về ngay lập tức, trèo lên mái nhà tìm cách mở cửa. Không những không cáu với tôi, anh còn luôn miệng an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, tớ sẽ mở được cửa để ấy vào nhà.”

Như một lẽ đương nhiên, tôi có cảm tình với Spiff. Nhưng lúc bấy giờ, Spiff đã có bạn gái, một cô gái da trắng gốc Ma-rốc tên là Houda. Houda hơn chúng tôi đến 10 tuổi lận. Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ và bạo miệng. Ở tuổi 30, cô đã đến hơn 100 nước, từng sinh sống và làm việc ở không dưới 5 quốc gia và nói 5 thứ tiếng. Một tối Spiff dẫn tôi đi ăn tối cùng Houda. Spiff đề nghị trả tiền cho tôi, nhưng không đề nghị trả cho Houda. Khó xử, tôi quay sang cầu cứu Houda:
– Này, bảo bạn trai của chị đi, đừng đòi trả tiền cho em chứ.

Houda nhún vai:
– Cậu ấy muốn làm gì thì sao chị cấm được.

Tôi cảm giác có cái gì đó không bình thường trong mối quan hệ của hai người này, nhưng không hỏi.

Tôi ở với Spiff được 5 hôm. Chúng tôi dùng riêng chăn. Spiff không bao giờ động chạm hay có hành động sàm sỡ gì. Tôi hết sức tôn trọng Spiff về điều đó. Nhưng đến đêm thứ 5, khi tôi đang đọc tin trên mạng, Spiff bắt chuyện:
– Chip này, ấy biết là ấy rất dễ thương không?
– Ừ hứ? – Tôi ậm ừ bừa vì đang mải đọc.
– Ấy thông minh, và hài hước. Tớ thích con gái mạnh mẽ như ấy.
– Hả? Ấy nói chuyện như thế là có ý gì? – Tôi giật mình.
– Chẳng có ý gì cả. Tớ chỉ muốn nói là tớ thích ấy.
– Ấy không yêu bạn gái mình à?
– Có chứ. Tớ yêu Houda lắm. Nhưng tớ cũng thích ấy nữa.
– Ừ, tớ cảm ơn. – Tôi muốn kết thúc cuộc hội thoại này càng sớm càng tốt.
– Với tớ, thể xác và tình cảm là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Tớ yêu Houda, nhưng tớ có thể thích người khác cùng lúc. – Spiff không bỏ cuộc.
– Ý ấy là ấy đã cho Houda cắm sừng rất nhiều lần?
– Tớ không nghĩ đấy là “cắm sừng”. Đấy là giao hẹn giữa tớ và Houda, mỗi người có quyền làm những gì mình thích.
– Ấy đã ngủ với bao nhiêu cô gái rồi?
– Tớ không đếm. – Spiff ngập ngừng.
– Hay là không đếm được?

Spiff cười ngượng nghịu. Tôi biết câu trả lời là “Rất nhiều”.

– Spiff này, nếu ấy có cảm tình cho tớ, tớ hết sức trân trọng. Nhưng tớ có suy nghĩ khác ấy. Tớ không chấp nhận chuyện yêu một người và ngủ với người khác cùng lúc. Tớ không đánh giá ấy, ấy làm những gì mình thích, nhưng đừng lôi tớ vào. Coi như chưa có cuộc nói chuyện này, tớ và ấy vẫn là bạn bè.

Tôi nói tỉnh bơ thế thôi chứ trong lòng hoang mang lắm. Đấy là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trong khi đó, Cecilia cứ liên tục hỏi tôi về Spiff và bạn gái mới của cậu.
– Spiff lăng nhăng lắm đúng không?
– Tớ không biết. – Tôi không dám nhắc đến câu chuyện đêm hôm trước.
– Bạn gái mới của Spiff thế nào? Nghe nói là nó già lắm.
– Tớ không biết tuổi, nhưng không xinh bằng ấy.

Tôi quyết định phải chấm dứt tình trạng này càng sớm càng tốt. Tôi liên hệ với Barry Chong, một Couchsurfer khác ở Kuching. Ông đồng ý cho tôi ở, và tôi chuyển đến nhà ông ngay ngày hôm đó.
Phần 8: Những cô gái bao ở Kuching
Barry Chong là một người đàn ông trung niên độc thân sống trong một căn hộ nhỏ xinh xắn ở Pandungan. Đây là trung tâm thành phố, nhưng cũng được coi là khu đèn đỏ của Kuching. Căn hộ ông có hai phòng trống. Một phòng ông cho một cô gái Philippines thuê, phòng kia ông để tôi ở.

Để bảo vệ danh tính cô “hàng xóm”, tôi xin tạm gọi cô là Trắng. Mới gặp Trắng, tôi lờ mờ đoán ra công việc cô làm, phần vì đồ trang điểm rẻ tiền Trắng dùng, phần vì lịch làm việc khuya thất thường của Trắng, và cũng phần vì con gái Philippines, cũng như con gái Việt Nam ở nước ngoài, vốn bị chụp mũ cho cái nghề này. Trắng năm nay 25 tuổi, xinh xắn, nói chuyện có duyên và lúc nào cũng nở nụ cười tươi rói. Hôm đấy tôi chẳng có việc gì làm, nên khi Trắng rủ sang nhà bạn cô chơi, tôi đồng ý ngay.

Bạn của Trắng, tạm gọi là Đỏ và Xanh, sống trong một shop house (đây là kiểu nhà trọ rất phổ biến ở đây, tầng 1 là cửa hàng, tầng 2 cho thuê để ở). Khi chúng tôi đến, Đỏ vẫn đang ngủ còn Xanh mới ngủ dậy. Tôi mỉm cười với cô vài lần nhưng cô chẳng thèm cười đáp lại. Khi Trắng giới thiệu tôi, Xanh cũng chỉ “ừ hứ” rồi tiếp tục nói chuyện bằng tiếng Tagalog. Vừa tủi thân vừa sợ, tôi tiu nghỉu ngồi nghe Trắng và Xanh nói chuyện, cố gắng đoán xem họ nói gì. Khoảng nửa tiếng sau, Đỏ ngủ dậy và Trắng đưa cho cô đủ loại sản phẩm: kem làm trắng da, sữa tắm, thuốc giảm cân, … Đỏ có thân hình hết sức đồ sộ. Cô tăng cân kể từ sau khi đẻ đứa con thứ 2. Cô nhìn những viên thuốc giảm cân với nụ cười rạng rỡ, rồi mở tủ lấy ra một bịch sô-cô-la ăn ngon lành.

Đỏ có vẻ thân thiện. Cô nhìn tôi lo lắng: “Em đi du lịch một mình thế mà không sợ à?” – “Không, sợ gì chứ. Mọi người hầu hết đều tốt mà.” – “Bạo thế. Hồi 19 tuổi mình làm gì nhỉ? Bị hiếp rồi mang thai chứ có làm được gì đâu.”

Tôi nghe mà choáng váng cả người. Sốc, bởi vì thông tin một phần, nhưng chủ yếu bởi vì cách cô nói về nó. Cô nói chuyện như thể bị hiếp rồi mang thai ở tuổi 19 là chuyện thường ngày ở huyện vậy. Rồi cả 3 cùng nhau ôn lại câu chuyện cuộc đời mình với giọng hết sức thư thả, không hề đau buồn hay oán trách. Xanh có con gái đầu lòng với bạn trai năm 17 tuổi, nhưng rồi bạn trai bỏ cô để cưới một người con gái khác. Giờ cô đã có 2 con, cả 2 đều đang sống với bà ngoại ở Philippines. Còn Trắng khi học xong cấp 3, nhờ học hành giỏi giang lại con nhà khá giả, cô được gửi sang Singapore du học. Ở đây qua những buổi đi bar, cô quen và yêu một người đàn ông hơn cô 13 tuổi. Trắng nhẹ dạ cứ tin là ông đang làm giấy tờ ly dị vợ như ông nói. Bất chấp sự phản đối của gia đình, cô cưới ông mà không hề có giấy tờ đăng ký nào, để rồi bị ông bỏ rơi khi cô đã có thai tháng thứ 3. Gần đây cô nghe được tin là người đàn ông đó cặp kè với một cô gái Philippines khác, rồi cũng bỏ cô sau khi đã có với cô 3 đứa con. Tôi thương Trắng lắm. Sai một ly, đi một cuộc đời.

Tôi đánh liều hỏi về công việc của họ. Ban đầu, họ nói là họ đang làm “kinh doanh cá nhân”. Nhưng sau khi nói chuyện một thời gian, chắc họ nghĩ là tôi tin được, họ mới nói thật là họ làm việc ở câu lạc bộ đêm, bar, nhà hàng, … Đỏ nấu ăn và mời tôi ăn cùng. Sau bữa trưa, Đỏ và Trắng vào phòng nói chuyện riêng, để tôi lại một mình với Xanh phần lớn thời gian. Vận dụng đủ mọi kế sách: hỏi chuyện về hình xăm của cô, khen cô xinh, rồi kể chuyện gặp ma, … cuối cùng tôi cũng làm cho Xanh cởi mở hơn. Xanh cho biết cô đã ở đây được 11 tháng mà không có giấy phép làm việc. Hàng tháng, cô phải đút lót để có thể gia hạn visa du lịch. Mỗi lần như thế tốn khoảng 200RM – 400RM ($60 – $120).

– Trước đây chị làm ở một hộp đêm, nhưng rồi bạn trai chị không cho chị làm nữa. – Xanh gặp bạn trai khi đang “làm việc” và họ yêu nhau. Bạn trai chị năm nay 45 tuổi, hơn chị hơn 20 tuổi lận. Ông làm nghề cảnh sát, đã có vợ và 2 con.

Mắt Xanh sáng bừng lên khi cô kể bạn trai cô yêu cô thể nào. Khi hai người cãi nhau, cô chỉ cần dọa là cô sẽ bỏ về Philippines là bạn trai cô phải xuống nước liền.

– Không không, chị chưa về lại Philippines trong năm nay đâu. Chị chỉ dọa bạn trai chị để anh van xin chị ở lại thôi. Bạn trai chị ghen lắm, chẳng muốn cho chị đi chơi với bất kỳ người con trai nào. Nhưng chị vẫn đi chơi cho vui, chứ chẳng phải chị muốn ngủ với ai. Thỉnh thoảng chị đi nhảy với con trai, bạn trai chị gọi chỉ chẳng thèm nhấc máy. Thế là bạn trai chị phát điên lên. Vui lắm! (!!!?)

Tôi hỏi vợ bạn trai cô biết về chuyện này không, Xanh bảo bà vợ phát hiện ra khi kiểm tra điện thoại chồng. Bà gọi cho cô, rất lịch sự, yêu cầu cô rời bỏ chồng bà. Nhưng Xanh bảo với bà là chị không biết rằng ông đã có vợ, cô chỉ yêu một cách mù quáng thôi. Xanh bảo nếu như cô biết trước rằng ông đã kết hôn, cô cũng chẳng thèm dây dưa làm gì. Khi biết, cô muốn bỏ về Philippines nhưng bạn trai không cho. Tôi bảo, về Philippines hay không là quyền của cô, bạn trai có quyền gì, Xanh không trả lời.

Có rất nhiều cô gái như thế ở Kuching, hầu hết họ đều đến từ Philippines. Họ đến và ở lại Malaysia bất hợp pháp. Ở đây có một câu lạc bộ chứa tới 160 cô gái. Thỉnh thoảng họ bị cảnh sát chặn đường, yêu cầu cho xem giấy tờ. Nếu cảnh sát phát hiện ra, họ sẽ bị bắt trước khi gửi trả về Philippines. Ấy là trong trường hợp họ có tiền trả cho vé máy bay. Nếu không có tiền, họ sẽ phải ngồi tù cho đến khi có người mua vé cho về thì thôi.

Tôi hỏi Xanh:
– Chị có bao giờ nghĩ đến chuyện lập gia đình không?
– Có chứ, một ngày nào đó chị sẽ lấy người đàn ông mà chị yêu.
– Nếu như bạn trai chị đi bồ thì sao?
– Chị sẽ bắn chết ngay, bắn chết cả hai.

Xanh trả lời đầy đắc thắng. Thật may, vợ bạn trai cô không có cùng suy nghĩ như thế.
Phần 9: Cứu Núi chiếc Răng của Kuching
Hồi còn tập kickboxing ở Kuala Lumpur, tôi có chơi thân với Annie. Khi tôi đến Kuching, chị giới thiệu cho tôi gặp bạn của chị, một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, Jong Saw Kang. Tôi nhanh chóng kết bạn với cả Jong và bạn gái của anh, Hui Hui. Jong và Hui Hui đưa tôi đi thăm quan rất nhiều nơi ở Kuching cũng như Sarawak.

Có một chuyện tình cờ thế này. Một năm sau khi tôi rời khỏi Kuching, một người bạn từ Mỹ của tôi sang Kuching tình nguyện, thế nào rồi lại cũng quen Hui Hui. Khi bạn tôi add Hui Hui trên Facebook, thấy ngay tôi là bạn chung. Thế giới thật là nhỏ bé.

Jong không chỉ dẫn tôi đi chơi rất nhiều nơi, mà còn chỉ cho tôi những kỹ thuật chụp ảnh cơ bản. Biết tôi thích chơi thể thao, Jong rủ tôi đi leo núi (rock-climbing) với nhóm leo núi của anh. Anh úp úp mở mở là lần leo núi này có ý nghĩa hết sức đặc biệt.

Điểm leo là một vách núi nằm trong rừng, khoảng 1 giờ lái xe từ Kuching. Vách núi này có hình dáng rất đặc biệt, thẳng đứng và nhọn ở phía trên, trông như một chiếc răng khôn vậy. Có lẽ vì thế mà vách núi này có tên là Núi chiếc Răng. Nhóm leo núi của Jong có khoảng 20 người, chủ yếu là người nước ngoài đang sinh sống, làm việc hay tình nguyện ở Kuching. Trưởng nhóm là Malcolm, nghe đồn là một tay leo núi kỳ cựu bậc nhất đất Sarawak này. Ông tầm khoảng 40-50 tuổi, nước da đen sạm cháy nắng, khung người cứng cáp đúng kiểu dân chơi thể thao, phong cách hết sức quân sự.
– Chip, leo núi bao giờ chưa?
– Chưa.
– Muốn leo thử không?
– Có chứ.

Malcolm hướng dẫn tôi thắt dây bảo hộ, và để con trai anh đứng dưới giữ dây bảo hộ cho tôi. Không có giầy leo núi chuyên nghiệp, tôi leo bằng giầy thể thao thường. “Đi giầy trơn, dễ trượt. Nhưng có dây bảo hiểm, không lo đâu,” Malcolm động viên.

Ban đầu, tôi leo rất nhanh. Nhưng nhanh rồi ẩu. Một bước bất cẩn, tôi trượt chân. Phản ứng tự nhiên của dân gà không biết kỹ thuật trèo, tôi bám tay vào dây bảo hộ. Dây cứa lòng bàn tay tôi chảy máu. Mọi người ở dưới lo cuống lên. Malcolm hét vọng lên:
– Chip, xuống ngay.

Nhưng lúc đó tôi đã gần lên tới đỉnh, không muốn xuống. Tôi cứ tiếp tục leo tiếp. Malcolm hết sức tức giận. Lúc tôi xuống đến nơi, ông nạt:
– Lần sau mà còn ngoan cố như thế sẽ không cho leo nữa.

Jong bào chữa cho tôi:
– Nhưng Chip leo giỏi đấy chứ.
– Ừ, con bé leo tốt, cho tham gia nhóm được. – Tôi nghe mà mở cờ trong bụng. Tuy mới được leo có một lần, tôi đã thích ngay môn thể thao này. Leo núi không nguy hiểm như mọi người vẫn tưởng, bởi không ai leo mà không có dây bảo hộ cả. Nhưng đây là một môn thể thao đầy thử thách, nó đòi hỏi người leo sức mạnh tinh thần nhiều hơn là sức mạnh thể chất. Trong thời gian ở Kuching, mỗi lần nhóm đi leo núi, tôi đều đi cùng. Và sau này, khi đến các quốc gia khác, tôi cũng luôn tìm cách tham gia các nhóm leo núi tại địa phương. Leo núi không chỉ trở thành một công cụ giúp tôi kết bạn nhanh chóng, mà môn thể thao ngoài trời này còn cho phép tôi khám phá những địa danh tuyệt đẹp mà ít khách du lịch đặt chân tới.

Chúng tôi ở đấy khoảng hơn một tiếng thì có nhóm phóng viên đến. Lúc đấy tôi mới biết ý nghĩa đặc biệt của chuyến leo núi lần này. Đây là nỗ lực cuối cùng để bảo vệ núi chiếc Răng. Để lấy đá làm xây dựng, không ít ngọn núi quanh khu vực này đã bị đập bỏ. Núi chiếc Răng là một trong những ngọn núi hiếm hoi còn sót lại nơi mà các bạn trẻ có thể đến và leo được. To tát hơn một chút, mọi người hy vọng lần leo núi này sẽ lôi kéo được sự chú ý của quần chúng với môi trường đang bị phá hủy quanh mình. Nhưng những nỗ lực này cũng chẳng đi đến đâu. Một tháng sau, Jong cho tôi hay không còn dấu vết gì còn núi chiếc Răng nữa. Cái duy nhất tôi còn giữ là bản scan bài báo này trên báo Star, một trong những tờ báo chính của Malaysia. Bài báo có hình và câu hỏi phỏng vấn tôi nữa. Sau này, tôi có thể cho con cái tôi xem ảnh, làm mặt buồn bã mà nói rằng: tôi là một trong những người cuối cùng leo núi chiếc Răng.

Phần 10: Lần đầu ăn sâu và ông lão “dê cụ”
Trước khi mọi người đọc tiếp phần này, tôi phải khẳng định rằng Kuching có rất nhiều rất nhiều cảnh đẹp, nhiều đến mức tôi phải viết riêng một phần để nói về những nơi đấy chứ ở đây không đủ đất. Ấy vậy mà khi tôi hỏi bạn bè tôi đến Kuching thì nên xem gì, ai cũng trả lời: “Làng văn hóa”, “Làng văn hóa”.

Thế là tôi quyết định phải đến đây thăm quan một lần cho biết. Nhưng mà vé vào cửa mắc quá, những 60RM (~$18) lận nên tôi cứ chần chừ mãi chưa đi. Cho đến một hôm, Barry Chong cho tôi biết về World Harvest Festival (đại loại là lễ Gawai nhưng do nhà nước tổ chức) ở Làng văn hóa vào ngày 29 và 30 tháng 5. Vé vào cửa là 25RM, vừa cho phép bạn tham gia lễ hội, vừa cho phép bạn tham quan Làng văn hóa. Tôi lấy vé mà hí hửng, mình thông minh quá đi mà hehehe.

Nhưng rồi cái sự hả hê của tôi qua đi nhanh chóng ngay khi tôi bước qua cánh cổng làng. 25RM cho cái làng này còn là đắt! Cả làng chỉ có 7 ngôi nhà, mỗi ngôi nhà là đặc trưng kiến trúc của một dân tộc đang sống ở Sarawak: nhà dài (longhouse) của người Iban, Bidayuh và Orang Ulu, nhà cao của người Melanau, rồi cả nhà trang trại của người … Trung Quốc. Mà nhà dài ở đây cũng chẳng dài. Nếu ở một làng người bản địa thực sự, nhà dài sẽ rất dài, đủ dài để chứa cả chục hộ gia đình. Nhà dài ở đây chỉ để cho một gia đình ở. Tôi nghĩ, đến bảo tàng Sarawak xem mô hình các ngôi nhà này sẽ thú vị hơn nhiều. Ở bảo tàng, thậm chí bạn có thể bước chân vào một ngôi nhà và đầu bạn chạm vào những đầu lâu treo lủng lẳng. Những đầu lâu đó là đầu lâu người thật, được thu thập từ không đâu khác mà chính là từ nhà của những thợ săn đầu người nổi tiếng của bang Sarawak. Ở bảo tàng còn có một cột gỗ cao, to một vòng tay người lớn ôm không xuể với những hình trạm khắc rất kỳ dị. Trên đỉnh cột đấy là quan tài. Chỉ những tộc trưởng hay người lập công lớn mới được mai táng như thế.

Điểm hấp dẫn duy nhất của làng văn hóa mà màn trình diễn các điệu nhảy truyền thống của Sarawak từ 11.30 sáng đến 4.30 chiều. Nhưng vì tôi đã xem màn trình diễn đó không ít lần ở nhà hát, tôi cũng không hứng thú gì cho lắm. Thế là tôi tách khỏi Barry và Trắng để đi loanh quanh một mình. Tôi lân la hỏi chuyện một cậu bạn đang sống cùng gia đình trong một ngôi nhà dài ở đây. Cậu bằng tuổi tôi, đang học đại học ở Kuching. Cậu cho biết gia đình cậu được trả tiền để sinh sống trong ngôi nhà đó. Thảo nào vé vào đây đắt thế.

Trời mưa, tôi chạy vào trú mưa trong một ngôi nhà. Ông cụ quản lý nhà có đôi tai to ơi là to. Ông rất nhiệt tình chỉ dẫn cho tôi cái này cái kia. Nghĩ là ông thân thiện, tôi xin chụp ảnh cùng ông. Ông ta ôm tôi rất chặt. Tôi gạt tay ông ra, nhưng ông cứ sấn lại. Ông ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Kiss me.” Và tôi khi tôi còn chưa kịp định thần, ông ta cho tay lên ngực tôi. Lúc đấy trời tạnh mưa, mọi người bắt đầu đổ xô vào. Không biết là tôi bị sốc không kịp phản ứng, hay là vì ông ta đã quá già và tôi không muốn gây cho ông rắc rối, tôi chỉ lẳng lặng đi ra. Đáng lẽ tôi phải vả vào mặt ông ta rồi.

Ấm ức, tôi đi tìm cái gì ăn cho bõ tức. Tôi tìm đến Lễ hội Ẩm thực tại nhà dài của người Iban. Gọi là lễ hội cho oai chứ thực ra nó chỉ là một cái bàn dài chứa đầy đồ ăn. Tôi để ý ngay một cái đĩa đầy những sâu rán. Nhìn thấy cái mặt nghệt ra của tôi, bác chủ quán biết ngay tôi là du khách. Bác giải thích với tôi đây là món ăn truyền thống của người Iban. Bác cho hay con này ăn sống được, sau đó bê cho tôi một xô đầy sâu. Bác giục: “Ăn thử đi.” Nhìn những con sâu to bằng khoảng ngón tay cái, trắng nõn nà, béo múp míp, quằn quại trong đống đất tơi trộn xơ dừa, tôi chưa cần cho vào miệng đã thấy nhầy nhụa trong cuống họng. Tôi cố nuốt trôi miếng nước bọt, ấp úng: “Thôi bác rán cho cháu.”

Trước hết, tôi phải chọn cho mình con con sâu trông có vẻ “ngon lành” nhất. Người Iban thực sự chắc sẽ chọn con to béo nhất, tôi chọn cho mình con nhỏ bé gầy gò nhất. Bác chủ quán sau đó lấy một que dài, lạnh lùng xiên thẳng từ đầu tới đuôi, hay từ đuôi tới đầu gì đó, của chú sâu tội nghiệp. Bác sau đó đưa chú sâu lên bếp lửa, nướng cho đến khi lớp da bên ngoài ngả màu vàng đen. Chắc mùi phải thơm lắm, nhưng lúc đấy tôi đang trong tâm trạng thần kinh bất ổn định nên cũng chẳng để ý xem mùi nó như thế nào.

Một nhóm thanh niên mặc đồng phục xanh, chắc đi theo chương trình của một trường nam sinh nào đấy, lúc đó cũng có mặt. Họ thấy sâu cũng sán vào, nhưng không đồng chí nào dám thử. Biết tôi quyết định ăn, các đồng chí ấy có vẻ thích thú lắm, người này gọi người kia, vèo một phát phải hơn một trăm người vây xung quanh. Tôi nhắm mắt nhắm mũi đưa chú sâu vào miệng, cố gắng nhai lấy một phát rồi nuốt. Tiếng hò hét cổ vũ vang dội. Máy ảnh chớp lia lịa. Trong phút chốc, tôi trở thành ngôi sao của màn biểu diễn đắt khách nhất ngày hôm đó tại Làng văn hóa.
Phần 11: Gawai buồn
Gawai bắt đầu từ đêm 31, nhưng mọi thứ được chuẩn bị từ sáng ngày hôm đó. Tôi đến từ sáng sớm để không bỏ lỡ một nghi lễ nào. Chị gái và bạn trai của Cecilia đang ở Kuala Lumpur cũng về thăm nhà. Đây là dịp cả gia đình quây quần, không ai được phép vắng mặt. Mọi thứ rục rịch, tự nhiên tôi thấy nhớ không khí Tết ở nhà thế.

Cả ngày hôm đó, tôi và Cecilia có nhiệm vụ dọn dẹp nhà cửa, trong khi mọi người nấu nướng. Đồ ăn nhiều cơ man là nhiều: nào là thịt hầm, nào là cá hấp, rồi súp, rồi rau. Mẹ Cecilia dùng những nồi chuyên dụng dành riêng cho dịp lễ tết như thế này, mỗi nồi phải to như nồi nấu cám của ông bà tôi ở quê. Mẹ Cecilia bảo đồ ăn này không chỉ dành cho người trong nhà, mà dành cho cả khách đến nhà trong ngày mai nữa. Bác cũng mua hàng chục gói bánh kẹo. Cả buổi tối chúng tôi ngồi xếp vào những cái hộp nhỏ nhỏ xinh xinh như những hộp đựng mứt mình vẫn dùng trong dịp Tết Nguyên đán. Hễ bác gái quay mặt đi là tôi với Cecilia lại tranh thủ cơ hội ăn vụng, vừa ăn vừa chọc cùi chỏ nhau cười khúc khích. Bác quay sang nhìn, đứa nào đứa nấy mặt lại tỉnh bơ. Ngày mai, những hộp bánh kẹo này sẽ được đặt trên bàn uống trà mời khách. Mục tiêu chính của Gawai là ăn, ăn và ăn. Lễ hội thu hoạch, không ai được phép đói.

Hôm sau dậy, chúng tôi không ăn sáng ở nhà. “Hôm nay đến nhà nào cũng phải ăn. Giờ ăn lát không chịu được đâu,” Cecilia bảo. Gawai là dịp thăm hỏi họ hàng, làng xóm. Điểm dừng chân đầu tiên là nhà ông bà nội của Cecilia. Trong sân nhà tràn ngập xe máy. Trong nhà đặt một cái bàn dài với đủ loại đồ ăn như buffet. Gawai dạo gần đây đã trở nên khá Tây, rất nhiều món ăn đã bị Tây hóa. Tất cả anh em họ hàng Cecilia đều đến đây. Mấy chị em gái thấy tôi cứ nhấm nháy nhau cười. Bà Cecillia quý tôi lắm, cứ ép tôi ăn, còn lấy chai rượu mời tôi uống. Đây là rượu tauk, là rượu truyền thống của người Iban. Tôi nghe danh rượu đã nhiều, nhưng không uống rượu nên chưa thử. Nhưng hôm nay từ chối cũng được, tôi uống liền một hơi. Rượu chát xè. Người tôi cảm thấy lâng lâng. Đến lúc đấy, tôi đã hoàn toàn tin rằng mình đang ăn Tết, và cứ đinh ninh thế nào cũng có màn mừng tuổi. Thế mà chả có ai lì xì ai, buồn thế.

Cả buổi sáng hôm đó chúng tôi lái xe đi thăm hỏi các cô dì chú bác của Cecilia. Đồ ăn thì ngon, nhưng vì ăn nhiều quá nên tôi cũng không có ấn tượng đặc biệt với món nào, ngoại trừ món gà hầm ống tre. Đây là đặc sản của Sarawak. Gà chặt nhỏ, tẩm với 16 loại dược thảo tìm được trong núi rừng Sarawak, cho vào ống tre, bỏ lên bếp củi, hấp cho đến khi chín thì thôi. Thịt gà mềm, ngọt, tẩm dảo thược thơm dễ chịu. Mấy hôm trước tôi ăn thử ở nhà hàng rồi, nhưng hôm nay ăn do nhà nấu nên hương vị đậm đà hơn rất nhiều.

Mọi chuyện đáng lẽ ra là hoàn hảo, nếu như Cecilia không “dở chứng” muốn đi chơi. Buổi tối, Cecilia xin phép mẹ đi họp lớp, bác gái đồng ý. Ra khỏi nhà, chúng tôi đi bộ một đoạn thì gặp xe 2 anh bạn Cecilia đến đón. Hai anh chàng này người Nigeria. Cecilia nhấm nháy tôi:
– Giờ tớ sẽ dẫn ấy đi club vui nhất ở đây.
– Hả? Không phải mình đi họp lớp à?
– Không, đi họp lớp chán chết. Nhưng phải nói là đi họp lớp mẹ mới cho đi chứ.

Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành, nhưng trước mặt bạn Cecilia không muốn gây chuyện? Thôi thì nhắm mắt làm liều. Chúng tôi lái xe đến một câu lạc bộ trong tận thành phố. Hai anh chàng này có cách nói chuyện rất màu mè, tôi không thích. Một trong hai người có vẻ đặc biệt quan tâm đến tôi. Khi tôi hỏi sau này anh muốn làm gì, anh bảo anh muốn kiếm thật nhiều tiền để con trai anh không phải thiếu thốn thứ gì. Tôi hơi giật mình. Anh mới bằng tuổi tôi mà vợ con đuề huề rồi à? Anh mới giải thích là anh có con với bạn gái ở đây, nhưng bỏ bạn gái rồi. Con trai anh đưa về Nigeria cho ông bà nuôi. Anh hỏi tôi có bạn trai chưa, thích con trai thế nào. Nói chuyện một lúc, anh đã lộ rõ ý định tán tỉnh tôi. Tôi thấy khỏ xử nên đánh trống lảng. Tôi ghé sát tai Cecilia hỏi nhỏ cô bạn:
– Cecilia thích chơi với bạn thế này à?
– Không. Nhưng họ có xe thì cho mình đi nhờ.

Tôi sợ có chuyện không hay nên không uống bia rượu mà chỉ kêu nước ngọt. Tôi ngăn không cho Cecilia uống:
– Ấy mà say thì tụi mình gặp rắc rối to đấy.

Nhưng Cecilia cười bảo không sao đâu, rồi lại tiếp tục uống. Đến nửa đêm thì cô say, nôn thốc nôn tháo. Giờ tôi làm sao được bây giờ? Nếu về nhà thì chắc chắn bố mẹ Cecilia sẽ biết chúng tôi trốn đi chơi, không chỉ là trốn đi chơi mà còn uống đến mức say tá lả. Hai người bạn Cecilia đề nghị cho chúng tôi ở ké ở nhà họ, nhưng tôi không tin hai anh chàng này. Tôi gọi điện hỏi Barry xin phép cho Cecilia ngủ cùng, thật may mắn, ông đồng ý. Cecilia cũng nhắn tin xin mẹ cho ngủ lại nhà bạn.

Sáng hôm sau, khi Cecilia đã tỉnh táo lại rồi, chúng tôi đi xe buýt về nhà cô. Mẹ Cecilia đứng chờ sẵn ở cửa:

– Tối qua mấy đứa đi đâu?
Ôi biết ngay mà. Mặt Cecilia cũng tái mét. Cô định nói gì đó, nhưng tôi biết nói dối cũng chẳng ích lợi gì nên ấp úng:
– Dạ, chúng cháu đi nhảy.

Rồi tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện. Mẹ Cecilia thở dài:
– Chip à, bác rất thất vọng về cháu. Bác không muốn nhìn thấy cháu ở đây nữa.

Cecilia nhìn tôi nước mắt ngắn dài, ra dấu hiệu xin lỗi nhưng tôi tảng lờ. Tôi về lại nhà Barry mà trong lòng nặng trĩu. Tôi vừa thương vừa giận Cecilia. Tôi trách cô thì ít mà trách bản thân mình thì nhiều. Giá như tôi cương quyết hơn ngăn cản cô bạn từ ban đầu thì mọi chuyện đã không đến nông nỗi này. Ít nhất, tôi đã có thể cứu vãn được mối quan hệ của tôi với gia đình Cecilia – những người mà tôi hết sức yêu quý. Vé máy bay tôi đi Kota Kinabalu là vào đêm hôm sau. Ngày cuối cùng ở đây, tôi tranh thủ gặp gỡ hết những người bạn của mình. Jong và Hui Hui dẫn tôi đi ăn trưa. Bạn trai Trắng là chủ sỡ hữu một chuỗi các nhà hàng sang trọng ở Kuching. Đi chơi cùng Trắng, tôi đã gặp ông mấy lần. Buổi tối hôm đấy, ông dẫn tôi, Trắng và cả Barry đến nhà hàng Trung Quốc do ông sở hữu và thết đãi đủ các món đặc sản của nhà hàng, coi như là bữa tiệc chia tay nho nhỏ dành cho tôi. Tôi đi ăn cùng mọi người mà lúc nào cũng nghĩ đến Cecilia. Tôi rất muốn biết cô hiện nay như thế nào, liệu có bị mẹ phạt nặng lắm không. Nhưng tôi vẫn còn giận cô lắm. Tôi mở số điện thoại của cô mấy lần, nhưng rồi lại thôi không gọi.

Trên đường ra sân bay, tôi quyết định là sẽ gọi cho Cecilia, ít nhất là để nói lời chào tạm biệt. Đúng lúc đấy thì tôi nhận được điện thoại của cô:
– Chip đang ở đâu đấy?
– Sân bay.
– Khoảng bao lâu nữa thì bay?
– Khoảng 1 tiếng rưỡi nữa.
– Thế gặp ấy ở sân bay nhé.

Gần 1 tiếng sau, Cecilia xuất hiện với bố mẹ cô, và cả bà của cô nữa. Tôi ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Mẹ Cecilia bảo:
– Bác xin lỗi nếu đã nặng lời với cháu. Bác biết mọi chuyện không phải lỗi của cháu. Ít nhất thì cháu cũng đã thật thà kể lại mọi chuyện. Cecilia dại dột lắm, nhưng hy vọng lần này con bé được một bài học.

Không gì có thể diễn tả được niềm vui của tôi lúc đó. Tôi ôm hôn mọi người chia tay. Mọi người bắt tôi hứa, khi nào kết thúc chuyến đi của mình nhất định sẽ phải về lại Kuching thăm cả nhà.

Huyền Chíp  …. Còn tiếp

Video Clip của Huyền Chíp về ‘ăn sâu’đã nói nói trong trong phần trước http://www.youtube.com/watch?v=If3XrpgFcmU

 



Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s