Cafe Givral , hồn bây giờ ở đâu ?

Cafe Grival , hồn bây giờ ở đâu ?

Vào dịp 30/4/2010, trong cuộc “Hội ngộ Sài Gòn” của các cựu phóng viên chiến trường Mỹ và phương Tây, một chủ đề hay được họ nhắc tới, thậm chí có lúc xôn xao, là sự kiện quán cafe Givral sẽ bị đập đi cùng với toàn bộ toà nhà Eden cũ để xây dựng một Vincom Center tráng lệ và sang trọng ngay ở một vị trí được xem là “trái tim” Sài Gòn.
Không ít người trong số họ đã tranh thủ tới ghi lại những hình ảnh cuối cùng về một Givral “lịch sử và huyền thoại”.
Với người Sài Gòn, Givral không đơn thuần là quán cafe, mà còn là một phần của lịch sử, là một giá trị văn hóa. Cùng với Bưu điện Trung tâm, Nhà thờ Đức Bà, Nhà hát thành phố, Khách sạn Continental, Chợ Bến Thành… quán cà phê Givral lưu giữ một phần hồn của Sài Gòn.
Givral được khai sinh từ những năm 40 thế kỷ trước, nằm trong tòa nhà Eden, tọa lạc ở vị trí đắc địa của Sài Gòn. Alain Poitier – một người Pháp sống lâu năm ở Việt Nam đã bỏ ra 8 tháng để chuẩn bị và vào cuối năm 1940, ông biến địa điểm của tiệm thuốc Tây đầu tiên ở Sài Gòn trở thành một tiệm bánh mang hương vị Pháp – Việt.Nhà thơ Đỗ Trung Quân khi nghe tin nầy đã diễn tả tâm sự ngay trên blog mình….:
” Về lại Sài Gòn, tôi bỗng nhớ khôn nguôi những quán cà phê của mình, những nơi lẽ ra cũng phải trở thành địa chỉ văn hóa, phải được gìn giữ và bảo tồn cho một thành phố thu hút du khách. Nó chính là nơi nhiều gương mặt danh tiếng nhất về văn chương, thơ ca, hội họa, âm nhạc, cũng như những tên tuổi lớn trong các hoạt động văn hóa xã hội của Sài Gòn một thời thường có mặt.
Hòa bình đã 38 năm, những ngộ nhận ấu trĩ hay giả vờ ngộ nhận là ấu trĩ …có lẽ đã đi qua, hay ít nhiều không còn nặng nề như thời tiếp quản thành phố. Tiếc thay, La Pagode đã biến mất, cái quán cafe ” Cái chùa ” từng nằm trên góc ngã tư Lê Thánh Tôn – Tự Do (nay được gọi là Đồng Khởi) biến mất vĩnh viễn. Brodard, một quán kiểu Pháp danh tiếng khác của Sài Gòn cũng không còn là Brodard nguyên trạng của nó: nó đã thay tên và thay cả kiến trúc.
Cái còn lại trong “bộ ba” danh tiếng ấy (đó là chưa kể La Croix du Sud, cũng trên đường Catinat) là Givral, nơi khi chọn làm bối cảnh một trường đoạn của bộ phim Người Mỹ trầm lặng đoàn làm phim đã không ngại tốn kém, bắt buộc phải dựng lại đúng màu sơn, đúng hình dáng của nó ở thập niên 60-70.
Cuối cùng thì ông thương cảm nhỏ một giọt lệ cho Grival :
Xin vĩnh biệt Grival, cái quán góc phố nơi ngày còn nhỏ ta từng được mẹ nắm tay dẫn qua trên hè phố Sài Gòn…
Tôi bắt đầu viết báo năm 1982, có những bài được viết ở Givral. Nơi chốn này đã được lắp máy lạnh, bàn ghế mới. Vẫn là bánh ngon và càphê thơm. Có những ngày tôi tiêu tốn bảy tiếng đồng hồ ở đó, uống rất nhiều càphê, hẹn phỏng vấn người này người nọ, đói thì ăn bánh mì, những ổ bánh vàng ươm giòn tan, vụn bánh rơi đầy trang viết. Thỉnh thoảng, gặp bác Phạm Xuân Ẩn, gầy gò, thuốc Lucky Strike lập loè trên môi. Thỉnh thoảng ngồi với anh Trịnh Công Sơn, với những người bạn ngoại quốc làm báo hay làm nhạc. Ở đó, nhiều bài hát đã ra đời trong không khí giả-thuộc-địa yên tĩnh, quanh mình là những người khách đi nhẹ nói khẽ, ngoài cửa là những người chạy xe ôm, đánh giày, bán bưu thiếp qua lại thoăn thoắt, bên kia đường là Nhà hát thành phố tái thiết, hai pho tượng khoả thân trắng loá hiện ra như trong mơ…( ĐTQ)
Bánh Givral thực sự không đặc biệt ngon. Bây giờ, so với chẳng hạn pat-à-chou thì không bằng, vị nhạt, hương cũng không đáng chú ý. Nhưng bánh Givral lại hợp với càphê sữa ở đó: nhúng bánh sừng bò vào tách càphê nóng, hoặc là một gói cookies ăn với càphê lạnh chèn thật nhiều đá xay, thì không nơi nào cho mùi vị đáng nhớ bằng Givral. Chỗ ngồi và cảnh quan đã thay sau khi đoàn làm phim Người Mỹ trầm lặng thuê năm 2001, nghe đâu là phục dựng hệt như Givral đầu thế kỷ. Tôi lui tới thường xuyên từ đó đến khi nó bị phá huỷ để xây Vincom.
Ngồi Givral bên phía Đồng Khởi đẹp hơn phía Lê Lợi. Nhìn xuôi theo con đường, thì thấy Caravelle và khu nhà thấp sau bị phá để xây Artex Building. Nhìn ngược về con dốc Đồng Khởi, có thể thấy Continental, công viên Chi Lăng phía xa. Thú vị nhất là mua sách Xuân Thu rồi tạt vào Givral vừa uống càphê vừa đọc. Những buổi chiều mưa, cái thú tăng lên nhiều lần. Ngồi một mình, hay với bạn, với gia đình, Givral vẫn là nơi chốn thích hợp.
Thơm lừng trong trí nhớ tôi không hẳn là mùi bánh nướng, bánh sừng bò, bánh mì ổ dài baguette, mà còn là hương càphê toả từ những phin lọc. Càphê ở đấy thơm lạ lùng, như thể nơi chốn được dựng lên để cất giữ hương càphê. Để cất giữ ký ức.Và Givral mới đã được khai trương lại vào ngày10/10/2012 đồng thời với tòa nhà Vincom Center. Nó vẫn nằm ở vị trí cũ, nhưng tất nhiên, nó không còn như cũ.
Quán mới với tông màu nâu, vàng kem chiếm phần chủ đạo trong thiết kế, nội thất gỗ cố ý thể hiện cho mang nét hoài cổ, nhưng sự hiện đại, sang trọng thấy khá rõ…
Sài Gòn với một lịch sử đi qua quá sâu đậm, chỉ những ai nặng hoài niệm với một không gian ấm cúng kiểu Tây hẳn sẽ hoàn toàn lạ lẫm với Givral mới, kiến trúc nó phảng phất đường nét của kiến trúc đâu đó ở Singapore.
Givral mới xóa hẳn phong cách kiểu Pháp đã có hơn nửa thế kỷ của nó. Givarl mới lộng lẫy dù những mảng tường được trang trí bởi nhiều bức tranh Sài Gòn xưa, nó cũng chỉ như một quán cà phê hộp có bán bánh ngọt, ….Thế thôi !Sau gần một năm gắng gượng để tồn tại .Đầu tháng 9/2013 Givral mới đóng cửa trong lặng lẽ vì không chịu nổi tiền thuê mặt quá cao giữa lúc kinh tế đang lao dốc vào một cái lỗ đen không thấy đường ra …. Thế là hết La Pagode,Brodard và Givral ba chàng ngự lâm pháo thủ của một thời Sài Gòn hoa lệ.



Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s